123, Example Street, City 123@abc.com 123-456-7890 lasantha.wam

hạnh phúc trổ mầm từ phía cô đơn...

Thứ Tư, 1 tháng 7, 2015

Những bài thơ cũ rích, ướt nhèm thời gian...

Những bài thơ viết từ thuở còn là cậu bé con ngồi trên ghế nhà trường, một thời chập chững ...mê thơ. Nhìn lại để thấy mình đã trưởng thành lên rất nhiều...

Tình đơn phương
Nhìn vào đôi mắt ấy
Anh chợt thấy xôn xao
Yêu em tự thuở nào
Mà lòng đâu dám ngỏ
Thật tình anh muốn tỏ
Nhưng thật khó mở lời
Nên lòng cứ chơi vơi
Tình đơn phương còn mãi
 (Bài thơ tình đầu tiên dành cho cô bé bàn bên, kỷ niệm thời lớp 9, hehe)

THƯƠNG
Mẹ già quang gánh nuôi con
Tóc sương Mẹ đã tảo tần sớm hôm
Chiều về hạc trắng đầu thôn
Tiếng cò còn đó nỉ non lòng người.

        TRỞ VỀ
Cây bút bi xoay tròn trong nỗi nhớ
Mái trường xưa xa cách mấy năm rồi
Hàng phượng vĩ đã bao mùa hoa nở
Tôi xa trường đã bao mùa lá rơi…
Ôi tuổi thơ tôi những ngày đi học
Nắng chang chang cắp sách đến trường
Giọt mồ hôi vương cay khóe mắt
Giờ âm thầm vọng lại khúc yêu thương.

Kí ức xưa ta về góp nhặt !
Những vần thơ thầy đọc hôm nao
Ta vu vơ tìm trong nỗi nhớ
Nhặt cánh phượng rơi lòng bất chợt nghẹn ngào.

Tiếng trống trường ngân vang thúc giục
- Thầy cô ơi ! Con đã trở về !
Hoa nắng xuống bốn bề ve bặt tiếng
Ta lặng thầm tìm kỉ niệm ngủ mê…


THĂM TRƯỜNG XƯA

Đã mấy năm rồi!
Nay về lại mái trường xưa yêu dấu
Dưới con đường nắng nghiêng nghiêng hiền hậu
Thăm thầy cô trong nỗi nhớ xôn xao.
Không biết tự buổi nào?
Con tim này đã chứa đầy kỷ niệm
Áo trắng ai còn vương màu mực tím
Buổi đến trường xao xuyến mắt thơ ngây.
Về lại đây!
Bên khung trời rộng mở
Con tim lòng rớm lệ,
Và nhớ về hình ảnh của ngày xưa
Nghe tiếng gió đung đưa
Cơn mưa về bất chợt,
Lá phượng hồng mưa rơi rơi không ngớt
Cho lòng tôi trĩu nhớ những hồn mây
Thầy cô ơi!
Con đã về đây…

 THỔN THỨC TÌNH THẦY
Lại một mùa thu qua
Tóc thầy màu sương thắm
Ngọn gió thu say đắm
Sao đùa giỡn tóc thầy?
Hoa phượng đỏ thơ ngây
Còn vương trên cành là
Mà thời gian băng giá
Làm bạc tóc thầy tôi
Bụi phấn xưa đâu rồi
Lòng tôi còn nhớ mãi
Dù dòng đời ngang trái
Lòng thầy vẫn bao la
Dù gió cuốn mưa sa
Vẫn âm thầm dạy dỗ
Dù thời gian giông tố
Thầy vẫn đắp vun đời
Thầm gọi tiếng: Thầy ơi!
Lòng tôi như thổn thức…

  

MÃI NHỚ

Nhớ ngày ấy khi trời buông gió vội
Ve kêu chiều nắng gắt mái trường tôi
Lớp học trò bao xao xuyến buồn vui
Còn nhớ mãi buổi chia tay luyến tiếc.

Xin tạm biệt mái trường đầy kỷ niệm
Chào hàng cây ta còn khắc tên ai
Sẽ nhớ hoài hỡi những chiếc ghế dài
Nhớ cả những tấm bản đen nhung nháy.
Làm sao quên những cô thầy năm ấy
Bụt giảng đường gió thổi, bụi phấn bay
Thầy cô vẫn dõng dạc những hơi đầy
Thổi cho lớp bao mê say kiến thức
Làm sao quên nhành phượng hồng đỏ rực
Mang tâm hồn ngây dại buổi bình minh
Làm sao quên những ánh mắt lung linh
Bao bè bạn của trường xưa khj ấy
Đã bao năm về đây tôi được thấy
Mái trường xưa vẫn nghiêng bóng bình yên
Dáng thầy cô vẫn đĩnh đạc diệu hiền
Nghe ấm áp trong tim tình nghĩa tử
 -         Hỡi Gió ngàn xin lộng thắp hồn tôi…
Nhịp tim lòng vẫn thao thức không nguôi.
  
TRỞ VỀ I
Tiếng sáo chiều thu vọng tứ bề
Có người lữ khách về thăm quê
Anh đi chầm chậm trên đê vắng
Nhịp sóng con tim thấy thững thờ

Bến vắng, sông dài dòng lệ cũ
Hoàng hôn in bóng chuyến đò ngang
Sóng nước mây chiều vang tiếng gọi
- Cô lái đò ơi ! Khách xin sang !
                    


                                         TRỞ VỀ II
                         Tôi bỏ lại một mùa lá rơi ,
                         Đi tìm tôi …
                         Tìm lại giấc mơ xưa chôn vùi nơi cuối trời đứng gió
                         Tôi tìm lại “Chiếc áo thời gian” buổi cơ hàn khốn khó
                         Bóng hoàng hôn một niềm nhớ xa xăm .
                         Giọt nuớc mắt mồi côi rơi giữa phố mênh mông
                         Tan vào đất ngủ vùi trong thổn thức
                         Thả chiếc lá trôi theo dòng bất tận
                         Tôi trở về gom lại chút miên mang ,

                          Hoàng hôn , nắng tắt …



                               TRỞ VỀ III
                  Ngoài trời lá rụng chơi vơi
 Trông về quê cũ bồi hồi nhớ thương
            Phong trần năm tháng gió sương
Cố hương hỡi kẻ tha phương ngậm ngùi.
            Mênh mông quá hóa đơn côi
Mảnh tình thu nghe lặng người xốn xang
            Con sóng vội, gió lang thang
Ôi sao nhớ quá 
mái làng quê tôi !
            Ngoài trời lá rụng chơi vơi
Chuyến tàu nhỏ. Cố hương ơi! Ta về…







                                 NGẪU HỨNG
                                     Tay cầm thanh củi ngỡ là gươm
                                    Chém nửa vầng trăng giữa đêm trường
                                    Gào thét non sông vang vọng gió
                                    Một mình in bóng giữa đêm sương.


                                 
HƯƠNG XUÂN
                                    Hoa bưởi vườn ai rộ ngát hương
Nồng nàn trong gió buổi mờ sương
Vũ trụ nắng về ngây ngất quá
Cho ta lạc bước giữa thiên đường

Vườn xuân đã chín hương thơm ngát
Trăm bước dồn chân vẫn vấn vương
Tay áo em thơm hương hoa bưởi
Nắng hồng về rộng khắp muôn phương.

 Trăng
 Trăng đêm nay đẹp quá
 Ràn rụa ánh trăng khuya
Treo lơ lửng giữa trời
Ngỡ giơ tay với tới...

Vầng trăng bao chờ đợi
Tảo ánh sáng pha lê
Và ta có đâu ngờ
Trăng lung linh đẹp thế !

Vầng trăng dường bỡ ngỡ
Khép nép sau mây hồng
Và mây vội bềnh bồng
Nàng trăng thêm ngọt sáng.

Xin tặng trăng khúc nhạc
Ta sáng tác đêm nay
Vì tinh tú ngập đầy
Nâng điệu tình chất ngất !

Tràn ngập trên mặt đất
Trăng rung động cỏ cây
Hoa sữa ngát hương đầy
Dòng sông lưu luyến tiếc.

Vầng trăng tình bất diệt
Như triết lí ngàn năm
Vào những lúc đêm rằm
Ánh trăng càng rực rỡ
Tuần hoàn trong nhân thế
Trăng làm bạn với ta
Làm bạn với mọi nhà
Với đất trời vụ trụ.


ĐÊM KHÔNG TRĂNG

Đêm qua trăng còn sáng
Vằng vặc chiếu khung trời
Làm lòng ta chơi vơi
Sao đêm nay không thấy ?

Đêm qua trăng lộng lẫy
Chiếm ngự cả không gian
Dưới nhân thế vô vàn
Kẻ yêu trăng say đắm.

Vầng trăng cao ngọt thắm
Làm dịu mát lòng ta
Trăng ngân bản tình ca
Cho nhân gian ngơ ngác

Đêm hôm nay đã khác
Đã chẳng thấy ánh trăng
Làm lữ khách boăn khoăn
Ý thơ tình cất giữ...

CỐ QUÊN
Ta đã xa nhau từ mùa đông năm trước
Hàng dương xưa còn hiu hắt đợi chờ
Phút biệt ly chẳng một lời hẹn ước
Để đường về bước chân lẻ bơ vơ.
Em bảo rằng yêu anh sao nỡ đành cách biệt
Người vội đi không hề nói một lời
Chỉ để lại một khoảng trời giông tố
Một nửa hồn tôi em lấy mất đi rồi.
Có lẽ nào ta xa nhau như vậy
Em có vui không khi về phía chân trời?
Mây lang thang tìm em không bến đỗ
Gió u sầu lặng thắt trái tim côi.

Có lẽ ngày mai anh sẽ quên em
Sẽ cố quên dẫu hôm nay vẫn nhớ
Lãng tử si tình để rồi lại thế
Yêu một người sao mãi nhớ chẳng quên…
                                                
            (Những bài thơ viết từ 2003-2008) . Nhớ lắm!

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

ambum ảnh

ambum ảnh

Bài đăng phổ biến

Được tạo bởi Blogger.